[Áp ngươi cả đời] Chương 6

Chương 6

“Tiểu chủ tử, nhớ kỹ bước đi phải cẩn thận, còn có, không nên rời Lăng thúc thúc quá xa. Đặc biệt là luôn luôn nhìn người đi phía trước. Nhớ kỹ, trong rừng không giống ở trong cung, có rất nhiều dã thú, nếu gặp nguy hiểm nhớ kỹ phải kêu cứu biết không?” Tiểu Bình nói liên mien, lải nhải giống như một lão bà bà, dặn dò huyết mạch duy nhất của Bích Ương cung Cung chủ.

Như đã hẹn ngày hôm qua, tiểu chủ tử sẽ cùng Giang Lăng công tử còn có Cung chủ cùng lên núi đi săn. Tuy rằng có Cung chủ đi cùng, nàng cũng không cần lo lắng quá mức, nhưng 5 năm qua, kể từ khi Tiểu Bình đến Thanh Loan cư không có khắc nào là không quan tâm đến tiểu chủ tử. Sớm đã thành thói quen, muốn sửa cũng không sửa được.

“Đã biết đã biết!” Bằng Dịch giãy khỏi tay Tiểu Bình đang lôi kéo y phục, hất tay một cái vội vã chạy ra ngoài.

Tiểu Bình nhìn thân ảnh bạch sắc dần tiêu thất sau cánh cổng ngân sắc, ôm lấy y phục vừa được thay của Bình Dịch, một lúc lâu, an tâm nở nụ cười.

Khi Giang công tử tới, hắn mang theo tiểu chủ tử đi gặp Liễu Cung chủ.

Lúc đầu Tiểu Bình lo lắng Cung chú sẽ không chú ý đến hài tử này, bất quá ngoài dự đoán mọi người chính là, Cung chủ cư nhiên thay thái độ, bắt đầu quan tâm tới Tiểu Dịch.

Nghĩ tới đây, Tiểu Bình đột nhiên cảm thấy nghi hoặc, Giang công tử kia đột nhiên xuất hiện ở Bích Ương Cung tột cùng là ai?

Hắn mang mặt nạ Cung chủ, được một trong Bích Ương cung tứ đại viện Hình Viện Viện chủ Uyển Tây bảo hộ, cung chủ cũng phi thường lưu ý hắn…

Hắn rốt cuộc thân phận là gì? Vì sao đối xử với Tiểu chủ tử tốt như vậy?

Tiểu Bình cúi đầu suy nghĩ một chút cũng không có cho ra bất luận đáp án nào, sau đó thở dài.

Chuyện của Cung chủ, một nữ tỳ như nàng làm gì có tư cách quản a?

Quên đi, chỉ cần Tiểu chủ tử so với trước đây vui sướng thì tốt rồi.

Tiểu Bình xoay người, ôm y phục chuẩn bị đi sắp xếp lại gian phòng. Không nghĩ tới đi được một nửa, chợt nghe phía sau vang lên tiếng đập cửa.

Chẳng lẽ là Tiểu chủ tử quên vật gì?

Tiểu Bình nghi hoặc đi mở cửa, kết quả chỉ nghe một tiếng “Lộng sát”, một thanh đao đã ở trên cổ nàng …

*******************

Núi Trường Bạch mùa thu phi thường đẹp, những chiếc lá đỏ rụng đầy trên mặt đất, đi trên đó tựa như đi trên bông, phi thường thoải mái. Cây hồng tùng già che lấp cả một khoảng lớn bầu trời xanh thẫm, bốn phía các cây cỏ nhỏ đã sớm mang một màu vàng kim, nhưng không héo rũ, toàn bộ mặt đất tựa như được trang trí bằng một sắc màu rực rỡ.

Bằng Dịch hưng phấn chạy về phía trước, những lời dặn của Tiểu Bình tỷ tỷ đã sớm quăng mất tiêu, còn bỏ rất xa hai người ở phía sau. Bất quá hắn hoàn toàn không cần lo lắng, bởi vì phụ thân hắn lợi hại như vậy, nhất định hội rất nhanh tìm được hắn.

Đây là lần đầu tiên Bình Dịch ra cung, hưng phấn là khó tránh khỏi. Trên lưng hé ra tiểu cung, trong tay nắm túi tiễn, nhờ vào thân thể khéo léo, xuyên qua những cành cây rậm rạp, tìm kiếm vết tích động vật lớn, hắn chờ mong được thấy nhiều loại động vật !

Lăng thúc thúc nói cho hắn biết, như con gấu, con hổ, … những con mãnh thú thật lớn tại trời thu dễ dàng bị phát hiện nhất, bởi vì chúng phải chuẩn bị cho mùa đông, cần tiết kiệm thể lực để trải qua mùa đông giá rét. Mà gấu thì rất thích ăn hạt hồng tùng, chính những hạt thông này là mồi tốt nhất để dụ những con gấu chó.

Bằng Dịch tinh tường nhớ kỹ những lời Lăng thúc thúc nói, cho nên chỉ tìm kiếm những vùng rậm rạp gần cây hồng tùng.

Hắn chạy đến cây đại thụ mà thân cây to đến nỗi hai người vòng tay ôm mới hết, trong lúc đó, đang muốn ngừng lại thở, lại đột nhiên nghe được hai bên trái phải phát sinh âm thanh tất tất tác tác.

Có cái gì ở hai bên bụi cây vậy ! !

Bằng Dịch cả kinh, cước bất giác lùi về phía sau mặt, không nghĩ tới lại hụt chân, thân thể ngả trượt xuống phía dưới.

Phía sau là vách núi! !

Bằng Dịch đại não trong nháy mắt trống rỗng, ngoài miệng thét chói tai, theo thân thể rớt xuống phía dưới.

“A a a a a a a a ──────!”

Âm thanh chói tai thê lương vọng trong núi Trường Bạch kim sắc.

———————————————————————————————————–

Ta hứa lần này sẽ không để quá lâu như tình trạng hiện nay nữa (6 tháng … ) (^^”)

Posted in Áp ngươi cả đời | Tagged , | 1 phản hồi

[Áp ngươi cả đời] Chương 5

Sorry! Vì quá lâu rồi mới post lại. http://matcuoi.com

Chương 5
Lúc này, hai nam nhân mới chú ý tới đứa nhỏ vẫn trốn bọn họ sau cánh cửa.

Nam nhân mang mặt nạ ngạc nhiên xoay người, lập tức thấy một đứa nhỏ đáng yêu mặc áo khoác ngoài màu xanh lục nhạt. khuôn mặt như búp bê lại thêm đôi mắt ngập nước, khuôn mặt đỏ bừng, đang dùng ánh mắt chờ mong mà nhìn hai tỳ nữ đang kinh kinh hoảng hoảng. Continue reading

Posted in Áp ngươi cả đời | Tagged | 3 phản hồi

EVERY TIME YOU KISSED ME

Emily Bindiger

Posted in Uncategorized | Để lại phản hồi

[Áp ngươi cả đời] Chương 4

Chương mới >< http://matcuoi.com

———————————–

Tiểu Bình kéo mạnh Bằng Dịch, thế nhưng động tác lại thô lỗ không giống một vị cô nương, giống như con sói nhỏ bị bỏ đói nửa tháng.
Tiểu Bình kích động quay đầu nhìn Tiểu Mộng đang bộ dạng ngây ngốc, dường như cầu xin liên tiếp hỏi: “Hắn đội mặt nạ đúng không? Tiểu Mộng Tiểu Mộng, nhất định là cung chủ, trong Bích Ương Cung chỉ có cung chủ mới mang mặt nạ , cung chủ rốt cục có nhớ tới chúng ta !” Continue reading

Posted in Áp ngươi cả đời | Tagged , | 1 phản hồi

[Áp ngươi cả đời] Chương 3

Có chương mới rồi đây…http://matcuoi.com
Làm mấy chương này, thấy thương cho Bình Dịch quá!
http://matcuoi.com

Chương 3

Nhưng cho dù như vậy, Bình Dịch vẫn cảm thấy trong lòng trống trãi.
Hắn muốn tìm một người để thổ lộ, hoặc là tìm một người bạn cùng chơi đùa. Nhưng đứng trên dốc núi nhỏ trong Phong Hải Viện ngước mắt nhìn bốn phía, xung quanh là một vẻ thê lương, giống như một tòa tử thành.
Lúc bấy giờ, Bình Dịch đã biết bản thân đang thiếu thứ gì. Continue reading

Posted in Áp ngươi cả đời | Tagged , | Để lại phản hồi

http://matcuoi.comhttp://matcuoi.com
http://matcuoi.com

Posted in Uncategorized | Để lại phản hồi

[Áp ngươi cả đời] Chương 2

Để các bạn chờ quá lâu. Sorry.

Bích Ương Cung, giang hồ đệ nhất đại tà cung

Đó là sào huyệt của tên đại ma đầu bậc nhất võ lâm, Bích Lạc công tử, đồng thời cũng là nhà của Bình Dịch. Continue reading

Posted in Áp ngươi cả đời | Tagged , | Để lại phản hồi

Thông Báo

TÌNH HÌNH LÀ DẠO NÀY MÌNH RẤT BẬN VÌ PHẢI CHUẨN BỊ TÀI LIỆU ĐỂ LÀM LUẬN VĂN TỐT NGHIỆP.

CHÍNH VÌ LÝ DO TRÊN NÊN MÌNH CÓ LẼ KHÔNG EDIT TIẾP NGUYÊN NHƯỢC NGỮ. MẶC DÙ RẤT BUỒN VÀ TIẾC TIẾC VÔ CÙNG!!!! T^T. T^T. T^T……

HƠN NỮA BÂY GIỜ CŨNG CÓ BẠN CŨNG ĐANG EDIT BỘ NÀY, NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ QUA BÊN ĐÓ ĐỌC TIẾP MÀ KHÔNG LO BỊ GIÁN ĐOẠN.

PHONG NGUYÊN_NGUYÊN NHƯỢC NGỮ

TUY NHIÊN, MÌNH VẪN SẼ CỐ GẮNG EDIT ÁP NHĨ NHẤT BỐI TỬ. NHƯNG TIẾN ĐỘ CÓ LẼ SẼ CHẬM. MONG CÁC BẠN TIẾP TỤC ỦNG HỘ MÌNH.

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ LUÔN THEO DÕI, ĐÓNG GÓP, ỦNG HỘ MÌNH.

MONG KHI RA CHƯƠNG MỚI VẪN LUÔN NHẬN ĐƯỢC SỰ ỦNG HỘ TỪ CÁC BẠN.

THÂN.

Posted in Uncategorized | 1 phản hồi

[NNN] Chương 10

Bản Raw và QT của bộ này ở VNS:  CLICK HERE

CH10 Continue reading

Posted in Nguyên Nhược Ngữ | Tagged , | 9 phản hồi

[NNN] Chương 9

Trung Thu năm ấy, Lí Nhứ Ca phải hồi cung, nhưng không một ai có thể quên khoảng thời gian ngắn ngủi đó, bốn thiếu niên đích khoái hoạt. Bọn họ lén chuồn ra ngoài, đi khắp cái trấn Giang Nam nhỏ bé xinh đẹp này, làm sao mọi nơi đều để lại dấu chân. Phi Lăng dương quang, Tiêu Nam ôn nhu, Lí Nhứ Ca có phần ngạo mạn nhưng cũng không mất đi vẻ trẻ con khờ dại, bọn họ khi đó không phải thiếu gia, không phải hạ nhân cũng không phải hoàng tử. Giống như những con thú nhỏ bị nhốt lâu ngày, tịch mịch, tận tình hưởng thụ thời thơ ấu mà một thiếu niên nên có.

Continue reading

Posted in Nguyên Nhược Ngữ | Tagged , | 3 phản hồi